Con trẻ thì đứa nào cũng thích Tết , mong Tết , vì đây là dịp được mặc áo mới , được đưa đi chơi , được ăn bánh kẹo nhiều , được người lớn mừng tuổi… Còn đứa con gái nông thôn nghèo như tôi càng háo hức đến Tết hơn , bởi là con gai , nhưng nhà nghèo nên chỉ có dịp năm mới được mẹ may áo quần đẹp. Tất thảy phải giữ đúng ngày mùng một Tết mẹ mới cho mặc , để đi đến nhà ông bà ngoại chúc Tết cùng bố mẹ.
Thế nên tôi chỉ háo hức mong thật nhanh đến sáng ngày mùng một. Tôi sẽ chạy ngay ra đường , sang nhà hàng xóm khoe với các cô , chú , bạn hàng xóm về bộ tân phục may. Quần chúng sẽ khen tôi xinh , đẹp , như công chúa nhỏ , khác hẳn với diện mạo có hình thức khó coi thường ngày. Bởi thế Khi đó với tôi mà nói , giây khắc giao thừa ba má cố chờ đợi , để bày lên bàn thờ cặp bánh trưng mới với con gà trống mỏ ngậm bông hoa hồng , nhưng cũng chẳng có gì hay ho cả. Thậm chí không vui bằng sau đó khi tôi băng xăng chạy ra sân nhà mình , nhìn lên bầu trời để ngắm những bông pháo rực rỡ như nhưng bông hoa của màn đêm thi nhau bung nở , rồi lụi tàn , kèm theo những tiếng đùng đoàng không dứt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét